2017年05月18日

Chênh vênh tình đầu mưa mùa hạ

22h đêm. Mưa. Trời nổi sấm kéo theo tiếng mưa tí tách tí tách rơi. Cơn mưa báo hiệu chuyển mùa. Mùa hạ. Cơn mưa đầu mùa giữa đêm mang bao hương sắc và mang theo cả tâm trạng của tôi - chông chênh với bao hoài niệm về mối tình đầu tiên. Mối tình “mưa mùa hạ”.

Đó khoảng thời gian cuối năm học, giữa nắng hè oi ả, giữa trưa hè với tiếng ve râm ran quanh những hàng cây cổ thụ gần giảng đường. Chiều tan học, trời bỗng đổ mưa, tôi đứng đó loay hoay với đống tài liệu chất chồng. Và anh đến, che ô, giúp tôi mang đống tài liệu về kí túc. Buổi gặp gỡ tình cờ tựa như kịch bản trong phim và tôi đã quen anh như thế. Chàng trai khác khoa, lạnh lùng, ít nói nhưng tốt bụng và có nụ cười ấm áp. Từ lần gặp tình cờ đó tôi và anh thân nhau hơn. Bắt đầu là những tin nhắn hỏi thăm về học hành, sức khỏe,.. rồi đến những buổi gặp gỡ nói chuyện, tâm sự....Cứ thế tình cảm lớn dần trong tôi và anh

“Mưa đã cho em được gặp anh, đã cho em biết yêu thương biết nhớ mong nụ cười ấy. Và mưa đã cho ta được gặp nhau dù đôi khi có giận hờn vẫn ấm êm trong vòng tay....” Mưa - Nơi tình yêu bắt đầu, cho tôi gặp anh, yêu anh. Nhưng. Mưa cũng chính là nơi tôi và anh kết thúc.

Tình yêu bắt đầu trong mưa và kết thúc trong mưa. Mối tình đầu bao hoài niệm và cảm xúc. Lặng ngồi trong phòng, ngoài kia mưa vẫn rơi, cơn mưa mùa hè mỗi lúc một nặng hạt. Cảm xúc thật khó định hình, đặt tên. Bất giác tôi nhớ đến anh, nhớ những buổi hẹn hò dưới mưa, những buổi tan học che chung ô cùng về.... Nhớ, thực sự rất nhớ. Nhớ anh - người mà tôi đã yêu nhiều đến thế.

Trời vẫn đang mưa, mỗi lúc càng thêm nặng hạt. Tôi và anh giờ đây đã không còn là gì của nhau nữa. Có lẽ tất cả những gì đọng lại là mưa, là kí ức... Kí ức gắn liền với mưa, với anh, với tôi và với giảng đường quen thuộc.  

Posted by giobay221 at 15:35Comments(0)TrackBack(0)

2017年05月12日

vạn sự tùy duyên

Thời gian gần đây, tôi nghe nhiều tin chia tay từ các cặp đôi yêu nhau, thậm chí là cả những mối tình dài cả chục năm trời.

Tôi là một cô gái không có nhiều kinh nghiệm yêu đương. Cũng đã từng có người tỏ tình, có mối tình đơn phương nhưng rồi không còn tha thiết nữa. Tôi chỉ yêu bạn ấy trong trí tưởng tượng của tôi và chưa từng yêu con người thực của bạn ấy, ngớ ngẩn thế đấy.

Không tình yêu đôi lứa, cuộc sống của tôi trải qua những ngày độc thân nhưng không hề nhàm chán. Tuy nhiên, đến bây giờ, tôi chưa một lần hẹn hò đúng nghĩa. Tôi ế ư? Tôi không biết nữa, nghe đâu đó, một vài người bảo có ai đó thích tôi trong âm thầm.

Thế nhưng chưa có tình yêu không có nghĩa là không hiểu về điều đó. Bởi vì có tình yêu hay không chúng ta vẫn sống, vẫn tiếp tục mọi thứ hằng ngày. Tình yêu nó lý lẽ riêng của nó cô gái ạ. Thời gian đã lấy đi tất cả ư? Tôi không cho rằng như vậy, chỉ có duy nhất một điều là “lòng người” đã thay đổi theo thời gian. Và chúng ta cứ cho rằng bởi vì hết duyên.

Bạn đau khổ, vật vã, tiều tụy vì một anh chàng ngày xưa yêu bạn thật nhiều và hy sinh tất cả vì bạn, nhưng nay người đó đã quay lưng chỉ vì lý do ngớ ngẩn là hết yêu, không còn cảm xúc nữa. Tình yêu là gì mà có lúc làm con người ta hạnh phúc không thể diễn tả, khi lại làm người ta đau nhói trong tim.

Không phải là anh ta không còn tốt mà chỉ là anh ta không còn yêu bạn như xưa. Đó là sự thật, đừng cố biến anh ta thành tội đồ để bạn cảm thấy hả dạ. Chỉ là duyên phận hai người chỉ có thể đi đến đây thôi. Hãy mỉm cười và dừng lại.

Đừng đắm chìm trong quá khứ yêu đương ngọt ngào nữa, đó chỉ là quá khứ, dù có hạnh phúc đến đâu cũng không còn càng nhớ sẽ càng đau. Tôi biết không dễ dàng nhưng rồi vết thương sẽ lành theo thời gian tuy có để lại một ít sẹo, nhưng đó là vết sẹo ý nghĩa trong cuộc sống bạn.

Đừng trách người ấy phụ bạc, cũng đừng hành hạ bản thân. Đừng cố gắng làm đẹp, tài giỏi để người ấy phải hối hận khi đã bỏ qua một cô gái tốt như bạn, không đáng đâu! Rất có thể anh ta không quan tâm, vì bạn đã là quá khứ của người ta rồi. Đừng tự biến mình trở nên đáng thương nữa. Càng đừng nên dại dột làm tất cả để người ấy quay về bên mình. Bạn không thể làm gì khi mà người ta không còn yêu bạn, có quay lại thì vẫn chỉ là đau khổ thôi. Cũng đừng nuôi hận để trả thù người con gái mới bên cạnh anh ta, vì cô ấy rất có thể cô ấy vô tội. Cô ấy cũng giống bạn của ngày xưa, đang được một chàng trai tốt yêu và đang hạnh phúc.

Vốn dĩ, người ấy không thuộc về bạn, hãy xem mối duyên này là một kỷ niệm. Hãy lưu giữ những gì tốt đẹp nhất khi còn ở cạnh nhau. Chỉ vậy thôi!

Ngày mai trời lại sáng, bạn hãy cứ sống đi rồi đời sẽ ban tặng những gì mà bạn xứng đáng. Duyên này qua, duyên khác lại đến. Rồi bạn sẽ được gặp người bạn nên gặp. Một ngày định mệnh nào đó, tình yêu lại sẽ đến lúc gõ cửa với bạn. Khi ấy, bạn hãy mạnh mẽ khép lại quá khứ và mở lòng ra đón nhận nhân duyên mới. Biết đâu đó là duyên tiền định mãi mãi không xa rời.
  

Posted by giobay221 at 16:34Comments(2)TrackBack(0)

2017年05月06日

thương nhau để đó

Tôi quen em trong một cuộc hẹn của đám bạn giữa kì nghỉ cuối xuân, thoáng qua em là một cô gái bình thường cũng chẳng quá nổi bật so với đám bạn đi cùng nhưng tôi bị ấn tượng bởi vẻ ngoài hồn nhiên và nghịch ngợm của em. Sau cuộc hẹn tôi chủ động gặp em, đủ mạnh dạn xin em những cuộc hò hẹn chỉ có riêng hai đứa sau những lần ấy tôi và em trò chuyện nhiều hơn, những cuộc trò chuyện xuyên đêm trở nên dày đặc, quan tâm nhau nhiều hơn. Thời gian tí tắc chậm rãi trôi, mọi thứ cũng lớn dần theo năm tháng tôi và em thương nhau lúc nào chẳng ai hay biết.

Tôi, chàng trai nguyên tắc như ngôi trường hành chính mình theo học lại ít khi cười trái lại em là cô gái vô tư, nghịch ngợm với đủ thứ trò nhưng khi bên em, tôi thấy mình hạnh phúc, em làm tôi cười nhiều hơn. Những tháng ngày bên em tôi quên đi hết những khó khăn của cuộc đời.

Tôi thương em, lo cho em sau những trò nghịch ngợm của em.
Tôi thương em, muốn em cười nhiều hơn hạnh phúc hơn.
Tôi thương em, tôi cố gắng nhiều hơn để có thể lo cho em sau này.
Tôi thương em muốn bên em đi đến hết chặng đường của cuộc đời này.
Tôi thương em đơn giản vì em là cô gái tôi thương

Thời gian chưa bao giờ ngừng nghỉ, sóng gió cuộc đời vẫn đến bên tôi và em chưa bao giờ dừng lại cũng giống như những con sóng ngoài đại dương nối tiếp nhau vào bờ. Mùa xuân năm đó tôi lạc mất em sau những năm tháng cùng nhau san sẻ, cùng nhau vượt qua những khó khăn của cuộc sống, cũng từ mùa xuân đó những tháng ngày tươi đẹp,mông mơ của tuổi trẻ chẳng còn trong tôi. Em đi, để lại riêng tôi một góc, một khoảng trống chứa đầy những kỉ niệm của hai đứa. Tôi chết lặng, bầu trời riêng tôi chẳng còn quang mây và xanh trong như trước đây, đó là bầu trời chưa đầy nước mắt và nỗi nhớ. Cái nỗi nhớ hàng đêm chuyện trò, cái nỗi nhớ nụ cười vô tư của riêng em.

Thời gian thấm thoắt đưa khi những nỗi nhớ được gột rửa bởi năm tháng và những giọt nước mắt mặn đắng chẳng còn nhỏ giọt trên khóe mắt cay nhưng cái thói quen ghé thăm, tìm hiểu cuộc sống của em qua trang facebook vẫn chưa bao giờ tôi bỏ. Nhiều lúc, tôi muốn hỏi thăm xem cuộc sống của em có ổn không? Em còn nghịch ngợm khi còn bên tôi nữa không? Hay đã có ai nhắc em ngủ sớm, nhắc em mặc ấm vào những ngày đông trở gió? Nhiều lắm nhưng tôi vẫn lặng thinh để rồi lặng lẽ xóa những tin nhắn kia như bao lần khác.


Mùa xuân cũng sắp qua những ánh nắng đã xuất hiện nhiều hơn cảm giác se lạnh vào rạng sáng hay sễ chiều vẫn chưa vụt mất đi. Chậm rãi qua những con đường cũ năm nào, như một chữ duyên không hẹn lại đến tôi vô tình gặp em vẫn hình bóng cũ, vẫn nụ cười ấy nhưng em chẳng còn độc bước như tôi. Tôi vui, tôi lo lắng bởi người con trai lạ bước đi cùng em có tốt với người con gái tôi thương, có trách móc khi em nghịch ngợm, có nhắc nhở em mặc ấm khi trời đông trở gió hay có làm em rơi nước mắt như tôi đã làm, nhiều lắm, nhưng chỉ một nụ cười nhẹ tôi lặng lẽ bước qua như chưa từng quan tâm em giống bao lần khác.

Sau từng ấy thời gian âm thầm quan tâm, lo lắng chẳng cần em phải đáp trả, cũng chẳng cần một ai ghi nhận chỉ biết hôm nay nhìn em hạnh phúc tôi vui. Từ hôm nay tôi bỏ một thói quen, thói quen quan tâm ghé thăm em hằng ngày để rồi lặng im, những nỗi buồn thế chỗ cho nụ cười khi em được hạnh phúc. Tình yêu là vậy đôi khi những điều nhỏ nhặt của yêu thương, đơn giản chỉ nụ cười hạnh phúc của một ai đó, là những ngày gặp gỡ vô số lần nhưng nhìn không đủ, nhớ không đủ hay tình yêu đơn giản chỉ là âm thầm quan tâm, lo lắng mà chẳng cần đáp trả. Vậy đấy, đã đến lúc đã đủ thanh thản để tôi ra đi tìm cho mình một chân trời mới và quên em.
  

Posted by giobay221 at 14:49Comments(0)TrackBack(0)